Cà phê phố cổ một ngày cuối tuần. Ngồi trên tầng cao, ngắm nhìn những dòng xe phía dưới tấp nập đi lại, ngắm những nếp nhà cũ kỹ phủ rêu thời gian của khu phố cổ. Để nghe thấy tiếng tí tách của những giọt cà phê với những tâm sự buồn…
Và cảm nhận cuộc sống quanh mình. Đêm ướt sương, đêm trở lạnh, gió mùa về, quán mở một bài hát của Đỗ Bảo mà em rất thích - " Những mùa đông yêu dấu "... Đêm nay không phải một đêm cuối đông, nhưng Hà Nội của những ngày tháng ba vẫn cứ chênh vênh giữa đổi thay chóng vánh của thời tiết, nên bất cứ lúc nào - người ta cũng có thể ngồi trong một góc và cảm thấy cái lạnh ùa vào trong lòng, tràn ngập khắp trong không khí - chỉ cần hít thở thôi cũng thấy buốt nhói, thấy hơi lạnh căng tràn lồng ngực.